|
Gửi anh, người mà em rất yêu.
Mấy ngày trước em đã có một giấc mơ, giấc mơ về anh, một
giấc mơ rất lạ. Lạ vì sao anh có biết ko? Là vì nó ko phải một giấc mơ thường,
nó là một cơn ác mộng ám ảnh em, cho đến tận hôm nay em vẫn còn nhớ như in
những gì diễn ra lúc em đang trong trạng thái ko tiềm thức đó.
Một giấc mơ mà trong đó, anh ko còn bên em nữa.
Cứ nghĩ về nó là em lại buồn, và bắt đầu khóc.
Em còn nhớ như in:
Em đi giữa một con đường rất lớn, thất thần bước từng bước
nặng trĩu. Em cứ nép vào một góc, tay che nửa gương mặt. Những con người xa lạ
nhìn em với con mắt thương hại.
Vì em đang khóc.
Và phải cố gắng che đậy sự yếu đuối của mình.
Em ngồi phịch xuống một cái ghế ở công viên, nhắn tin cho
anh…
Anh trả lời em…”Em biết sự thật mà”. Và rồi khóa máy.
Em ko hiểu. Từ lúc đó em ko gặp anh được nữa. Dù có, anh
cũng chỉ xuất hiện chút ít, rồi lại biến mất. Cứ như một cơn gió, mà gió thì
làm sao em với tới được anh àh.
Lần đầu tiên, em có cảm giác rằng, khi xa anh, em cảm thấy
trống trải vô cùng.
Em bật dậy, trong đầu vẫn còn y nguyên cảnh tượng chỉ có một
mình đó. Và em lại khóc, cả trong giấc mơ lẫn khi đã tỉnh.
Em ko dám bước ra khỏi giường, ko dám đi rửa mặt…em sợ có ai
đó phát hiện ra rằng mắt em đỏ hoe.
Em vẫn nằm, nước mắt vẫn cứ chảy.
Em sợ hãi vô cùng.
Càng nghĩ tới anh nhiều hơn, em lại càng ko ngăn được mình
khóc.
Chắc anh sẽ thấy rằng em rắc rối quá, chỉ là một giấc mơ
thôi, giấc mơ chắc gì đã là thật…
Anh sẽ lại nói là, ko sao đâu, ngoan nèh, ôm nèh…
Anh luôn muốn làm em cảm thấy an tâm, em biết điều đó…
Nhưng sao lòng em chẳng yên.
Vì em ko được như anh ngốc ạh, em ko đủ can đảm gạt bỏ một
giấc mơ như thế.
Vì em yếu đuối, em dù bình thường có mạnh mẽ tới như thế
nào, nhưng suy cho cùng, em vẫn chỉ là một đứa con gái.
Anh biết mà ngốc, con gái yếu đuối lắm.
Mỗi khi ngồi một mình, hay trước lúc đi ngủ. Em rất hay đọc
lại những tin nhắn cũ anh gửi cho em. Và cứ mỗi lần đọc, em lại khóc. Em ko
hiểu tại sao lại như thế.
Em tưởng tượng ra cái cảnh mà một ngày nào đó, em cứ phải
đọc đi đọc lại những tin nhắn này mãi…vì anh ko có khả năng nt nhiều cho em nữa…Hay
anh ko thể ở bên cạnh em như anh đang làm vào lúc này.
Sẽ ra sao khi ko có anh ở cạnh em?
Đó là câu hỏi em luôn tự hỏi chính mình…
Và chẳng bao giờ có một câu trả lời chính xác.
Anh àh, anh có trả lời được cho em ko?
Anh có nghĩ như em ko ngốc?
Em sợ cảm giác cô đơn, sợ cứ phải đối diện với mọi thứ một
mình.
Từ lúc nào đó em đã quen có anh bên cạnh, quen dựa vào anh,
quen cảm giác được anh che chở.
Thế nên,
Làm sao em
chịu đựng được khi mà anh ko ở bên em thường xuyên được nữa..
Làm sao em chịu đựng được khi mà ko thể gọi anh anh, ko thể nói với anh rằng em
cần anh đến thế nào..
Làm sao em chịu đựng được…
Vì em yêu anh, ngốc ạh. Yêu anh nhiều vô cùng, nhiều đến
không làm sao để diễn tả hết…nhiều nhiều lắm.
Ngày ngày gặp anh, em lúc nào cũng cười, cũng giỡn vô tư.
Anh cũng thế. Nhưng sự thật thì ko lúc nào em ko nghĩ về những gì em đã nói ở
trên.
Vì sẽ có một lúc em đối mặt với nó.
Lúc đó em phải làm gì đây cơ chứ…?
.
.
.
.
.
Sao em buồn vô cùng…Em đang khóc anh ạh.
Vừa type cái này, em vừa fải lấy tay dụi dụi, em đã khóc
liên tục.
Em muốn nt cho anh, nhưng ngốc lại ngủ trước…và khóa máy.
Em đã chờ và ko thấy anh nt lại. Chợt nhận ra nó giống
như trong giấc mơ của em.
Anh àh
Em nhớ,
Có lần anh đội trời mưa, chạy từ nhà lên tận chỗ em học vẽ
chỉ để đón em về vì ko một ai rước em cả…
Có lần em bị té xe, ngay khi đó anh đã gửi cho em một tin
nhắn “Sao anh cảm thấy như có chuyện gì ấy, em đang làm gì vậy?” (4:25 pm – 3/5/08)
Có lần vì té xe mà em ko đi bình thường được, anh đã lo lắng
cho em rất nhiều…anh đỡ cho em đi cầu thang, ko an tâm khi em đi xe đạp, lúc
nào cũng hỏi em đi có được ko chỉ với mong muốn rằng em sẽ ko bị sao cả…
Có lần hai đứa mình đi chơi, anh hỏi em muốn đi đâu, em chỉ
trả lời giỡn “mình đi zòng zòng đi”…lúc đó trời đổ mưa, và anh đã chở em đi
thật…
Có lần em khóc rất nhiều, anh đã ôm em, cho em mượn lồng
ngực và bờ vai của anh…
Có lần…
Và ko biết bao nhiêu lần, anh ở bên cạnh và che chở cho em.
Anh àh
Ngốc àh
Em yêu anh
Em ko muốn để mất anh, em ko muốn bản thân em phải bước một
mình một lần nữa
Em thèm yêu và được yêu…
Và em sợ cảm giác khi ko còn anh nữa.
Anh ạh, Yêu anh, thật nhiều…
Em ko biết khi nào anh mới đọc được những dòng này, có khi
là năm sau ấy. Vì lúc đó anh mới onl lại và đọc blog em…
Quãng thời gian đủ dài để em có bình tâm lại.
Em mong là thế.
Mình lại khóc.
Ngày qua ngày, cứ như vậy mà sống…
|