Dien Loan…!


•• Look n' Feel •• •• Go home •• •• Add •••• >:) ••
GloomyMarch
read my profile
sign my guestbook

Visit GloomyMarch's Xanga Site!

Name: Gloomy
Gender: Female


Message: message me


Member Since: 10/30/2007

SubscriptionsSites I Read
pinkpig291
Juz4mahhonie
sylviavn
kythien179
Cheesie_09

Posting Calendar

|<< oldest | newest >>|
view all weblog archives

Get Involved!

Suggest a link

Recommend to friend

Create a site

Monday, August 11, 2008

Gửi anh - người mà em rất yêu.






 






Gửi anh, người mà em rất yêu.

 

 

Mấy ngày trước em đã có một giấc mơ, giấc mơ về anh, một giấc mơ rất lạ. Lạ vì sao anh có biết ko? Là vì nó ko phải một giấc mơ thường, nó là một cơn ác mộng ám ảnh em, cho đến tận hôm nay em vẫn còn nhớ như in những gì diễn ra lúc em đang trong trạng thái ko tiềm thức đó.


 

Một giấc mơ mà trong đó, anh ko còn bên em nữa.

 


Cứ nghĩ về nó là em lại buồn, và bắt đầu khóc.

Em còn nhớ như in:

Em đi giữa một con đường rất lớn, thất thần bước từng bước nặng trĩu. Em cứ nép vào một góc, tay che nửa gương mặt. Những con người xa lạ nhìn em với con mắt thương hại.

Vì em đang khóc.

Và phải cố gắng che đậy sự yếu đuối của mình.

Em ngồi phịch xuống một cái ghế ở công viên, nhắn tin cho anh…

Anh trả lời em…”Em biết sự thật mà”. Và rồi khóa máy.

Em ko hiểu. Từ lúc đó em ko gặp anh được nữa. Dù có, anh cũng chỉ xuất hiện chút ít, rồi lại biến mất. Cứ như một cơn gió, mà gió thì làm sao em với tới được anh àh.

Lần đầu tiên, em có cảm giác rằng, khi xa anh, em cảm thấy trống trải vô cùng.



 

 

Em bật dậy, trong đầu vẫn còn y nguyên cảnh tượng chỉ có một mình đó. Và em lại khóc, cả trong giấc mơ lẫn khi đã tỉnh.

Em ko dám bước ra khỏi giường, ko dám đi rửa mặt…em sợ có ai đó phát hiện ra rằng mắt em đỏ hoe.

Em vẫn nằm, nước mắt vẫn cứ chảy.

Em sợ hãi vô cùng.

Càng nghĩ tới anh nhiều hơn, em lại càng ko ngăn được mình khóc.



 

Chắc anh sẽ thấy rằng em rắc rối quá, chỉ là một giấc mơ thôi, giấc mơ chắc gì đã là thật…

Anh sẽ lại nói là, ko sao đâu, ngoan nèh, ôm nèh…

Anh luôn muốn làm em cảm thấy an tâm, em biết điều đó…

Nhưng sao lòng em chẳng yên.

Vì em ko được như anh ngốc ạh, em ko đủ can đảm gạt bỏ một giấc mơ như thế.

Vì em yếu đuối, em dù bình thường có mạnh mẽ tới như thế nào, nhưng suy cho cùng, em vẫn chỉ là một đứa con gái.


Anh biết mà ngốc, con gái yếu đuối lắm.

 

 

Mỗi khi ngồi một mình, hay trước lúc đi ngủ. Em rất hay đọc lại những tin nhắn cũ anh gửi cho em. Và cứ mỗi lần đọc, em lại khóc. Em ko hiểu tại sao lại như thế.

Em tưởng tượng ra cái cảnh mà một ngày nào đó, em cứ phải đọc đi đọc lại những tin nhắn này mãi…vì anh ko có khả năng nt nhiều cho em nữa…Hay anh ko thể ở bên cạnh em như anh đang làm vào lúc này.

 


Sẽ ra sao khi ko có anh ở cạnh em?

Đó là câu hỏi em luôn tự hỏi chính mình…

Và chẳng bao giờ có một câu trả lời chính xác.

Anh àh, anh có trả lời được cho em ko?

Anh có nghĩ như em ko ngốc?

 

 

Em sợ cảm giác cô đơn, sợ cứ phải đối diện với mọi thứ một mình.

Từ lúc nào đó em đã quen có anh bên cạnh, quen dựa vào anh, quen cảm giác được anh che chở.

 

Thế nên,

Làm sao em chịu đựng được khi mà anh ko ở bên em thường xuyên được nữa..
Làm sao em chịu đựng được khi mà ko thể gọi anh anh, ko thể nói với anh rằng em cần anh đến thế nào..

Làm sao em chịu đựng được…

 

Vì em yêu anh, ngốc ạh. Yêu anh nhiều vô cùng, nhiều đến không làm sao để diễn tả hết…nhiều nhiều lắm.

 

 

Ngày ngày gặp anh, em lúc nào cũng cười, cũng giỡn vô tư. Anh cũng thế. Nhưng sự thật thì ko lúc nào em ko nghĩ về những gì em đã nói ở trên.

Vì sẽ có một lúc em đối mặt với nó.

Lúc đó em phải làm gì đây cơ chứ…?



.

.

.

.

.

 

 

Sao em buồn vô cùng…Em đang khóc anh ạh.

Vừa type cái này, em vừa fải lấy tay dụi dụi, em đã khóc liên tục.

Em muốn nt cho anh, nhưng ngốc lại ngủ trước…và khóa máy.

Em đã chờ và ko thấy anh nt lại. Chợt nhận ra nó giống như trong giấc mơ của em.

 

Anh àh

Em nhớ,

 

Có lần anh đội trời mưa, chạy từ nhà lên tận chỗ em học vẽ chỉ để đón em về vì ko một ai rước em cả…

Có lần em bị té xe, ngay khi đó anh đã gửi cho em một tin nhắn “Sao anh cảm thấy như có chuyện gì ấy, em đang làm gì vậy?” (4:25 pm – 3/5/08)

Có lần vì té xe mà em ko đi bình thường được, anh đã lo lắng cho em rất nhiều…anh đỡ cho em đi cầu thang, ko an tâm khi em đi xe đạp, lúc nào cũng hỏi em đi có được ko chỉ với mong muốn rằng em sẽ ko bị sao cả…

Có lần hai đứa mình đi chơi, anh hỏi em muốn đi đâu, em chỉ trả lời giỡn “mình đi zòng zòng đi”…lúc đó trời đổ mưa, và anh đã chở em đi thật…

Có lần em khóc rất nhiều, anh đã ôm em, cho em mượn lồng ngực và bờ vai của anh…

Có lần…

 

Và ko biết bao nhiêu lần, anh ở bên cạnh và che chở cho em.

 

 

Anh àh

 

Ngốc àh

 

Em yêu anh

Em ko muốn để mất anh, em ko muốn bản thân em phải bước một mình một lần nữa

Em thèm yêu và được yêu…

Và em sợ cảm giác khi ko còn anh nữa.

 

 

Anh ạh, Yêu anh, thật nhiều…

 

 

 

Em ko biết khi nào anh mới đọc được những dòng này, có khi là năm sau ấy. Vì lúc đó anh mới onl lại và đọc blog em…

Quãng thời gian đủ dài để em có bình tâm lại.

Em mong là thế.

 

 

Mình lại khóc.

 

 

Ngày qua ngày, cứ như vậy mà sống…

 

 

 

 






 

 

 

 

 


Saturday, June 14, 2008

... [2]







Lắm lúc chợt nghĩ, có khi nào mình bị thần kinh?
Mình ko làm chủ được cảm xúc của mình chút nào.
Hồi nãy coi Disney Chanel, thấy nó có một câu hơi bị hay “Hãy làm chủ cảm xúc, đừng để cảm xúc làm chủ bạn”

 

Ừ cũng đúng.

Ta bảo chứ, chỉ số cảm xúc nó có khi còn quan trong hơn thằng IQ
Có khi nó quyết định sự thành bại trong công việc, điều mà mọi người lầm tưởng là IQ

 

Vì thế, người ko làm chủ được cảm xúc thì không thể sống tốt.
Giống như hay bị mê man, làm gì ko biết, người khác tốt xấu thế nào cũng ko phân biệt.

 
Nhớ có lần anh Hà nói, coi chừng bị trầm cảm.
Nhìn lại bản thân, thấy có biểu hiện đó rồi.

 

Ngày hôm qua, mình nghĩ về mẹ, về anh.
Mình nằm ngủ ở ghế phòng khách. (Lý do là phòng của mình quá bí. Cũng chán.)
Nằm trên ghế nên ko lăn được nhiều, chỉ có thể áp dụng một kiểu ngủ fổ biến là nằm thẳng duỗi chân, bức quá thì xoay người vài lần.

12h.1h, gần 2h mình không ngủ được.


Mình bắt đầu khóc.

 

Mình ôm đầu, trùm mền lại.

Bỗng chốc thấy cơ thể rất nóng, dù quạt có chạy mạnh cách mấy, đêm có lạnh tới đâu…cũng thấy người nóng ran.

 

Khóc là chuyện duy nhất mình có thể làm.
Nhớ lại chuyện mình làm anh buồn.
Và khi nghĩ tới mẹ, mình lại muốn khóc to hơn.
MÌnh phải đắp mền kín đầu, lấy tay dụi dụi liên tục.
Mà chẳgn ăn thua gì.

 

Mình đã bảo mình không muốn như vậy đâu, sẽ buồn lắm.

Anh cũng nói, mẹ em mà biết liệu mẹ có vui ko?
Và em chắc nếu anh thấy em như vầy, anh sẽ không chịu được…

 

Sao mình cứ khóc hòai nhỉ?
Sao mình cứ khóc hòai nhỉ?

Sao mình cứ khóc hòai nhỉ?

 

Mình ko muốn, thật sự. Chắc người khác nhìn vào, sẽ nghĩ là mình bị điên, hở tí là làm mình làm mẩy.
Vẫn biết nhiều người khó khăn hơn mình, khổ hơn mình, nhưng người ta vẫn sống tốt.
Đơn giản vì người ta trong sạch.

Mình khác họ, mình là kẻ có tội.

 
Nhớ có lần pé Duy buồn, pé ấy nghe When The Love Falls, mình đã nói pé íh rằng nghe cái nào vui vui ấy, đã buồn mà còn nghe bài này thì có mà thảm hơn àh?
Giờ mình cũng thế thôi… :)
Năm ngóai, bị bệnh nghỉ học vài ngày, cũng trong hè thôi. Ở ngòai trời mưa, mình ngồi trong nhà, vừa nghe When The Love Falls, vừa vẽ…

sao nó rầu thế.  

Now Playing: When The Love Falls – Yiruma (repeat this song)

 
Người mình nặng nề quá.
Thành phố ngột ngạt.
Tự dưng có ý định, hay ta xách đồ về vũng tàu một mình.
Cho nó đừng ồn ào nữa…cho ta yên, cho ta ko bị thần kinh nữa.
Mình ko muốn mắc chứng trầm cảm mà. Mình đủ nhận thức để cảm thấy mình fải biết làm chủ cảm xúc.

Nhưng có ai biết là khó lắm ko? Khi mà tâm trạng não đến thế này.
Kiểu này nghe Doom Metal nữa thì chắc cầm dao rạch tay quá. :)
Đùa thôi, mình ko thích rạch tay :).

 

Mình nhớ anh quá
Nhớ lắm.

Nhớ mà muốn khóc thêm nữa.
Mình ủy mị quá rồi…

 

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

Or Why I have to scream?

 

 

 

Mình đang khóc…và mình đã fải òa lên…

 

 

Can’t help falling down deeply…

 

Sorry Blame It On Me.

 

 

:)

 

Fuck OFF!






Friday, June 13, 2008




 
Em nhớ anh đến phát cuồng.
Em buồn lắm.
Vừa nói chuyện với anh mà em phải cố nén lại, có lẽ anh biết là em khóc…

 

Em có lỗi mà.
Giờ mới biết cái chuyện nhầm lẫn thế mà lại tai hại khủng khiếp.
Anh cứ bảo “không sao, ko sao” rồi lại “ngoan này” giọng anh ấm lắm, hiền lắm.
Mà sao em ko yên tâm được chút nào.
Em ghét con người em, lúc nào cũng lo lắng bồn chồn.
Sao anh ko bảo là “tại em cả đó” “anh ghét em”…thay vào đó anh lại nói rất dịu dàng…

 

Em lo cho ngốc quá, lo thật, rất lo, lo lắm…ko biết dùng chữ lo nào cho đúng nữa.


:)

Em ko tài nào ngừng lo lắng được.

 

Em xin lỗi
Em xin lỗi
Em xin lỗi
Em xin lỗi

.

.

.

 

…thật nhiều

 

Xin lỗi anh…



Tuesday, May 27, 2008

Linh Tinh đó mà T_T



Dreamland's old time XD



30/6 Nhập học.

 

Lớp chọn, thôi thì ngậm ngùi đi học sớm. Nhớ năm ngóai, vào học ngày 25/6 – lần đầu tiên đi học trước sinh nhật. Hì.

 

Lại nghĩ tới cái cảnh, vào trong lớp. Gặp lại cô Dung, nản. Gặp đám bạn mà mình chưa bao giờ cảm thấy rằng có thể hòa hợp được. nản.

 

Hôm qua chat với em trưởng.

 

 

Pham Thanh Nhan: tao thix sức mạnh của tập thê

Pham Thanh Nhan: mất 1 người tập thể rệu dần

. S . star: hì

. S . star: bản chất cái lớp mình có bao giờ là tập thể đâu

. S . star: ^^

. S . star: tao thấy vậy

. S . star: tao thấy

. S . star: lớp mình chơi với nhau hời hợt lắm

. S . star: xã giao là chính

Pham Thanh Nhan: nhưng khi cần thì có thể h85p được

Pham Thanh Nhan: mày là trong những đứa hợp mạnh nhất rùi con Minh con thảo

Pham Thanh Nhan: mới tới đám con Ly

Pham Thanh Nhan: tao ko muốn mày đi

. S . star: hì

Pham Thanh Nhan: vì thế lo học đi

 

 

Nó bảo mình lo học đó, hais thế có khổ không :).

 

Chú thích: Bạn sì-ta học lớp chọn Hóa Sinh, nhưng mà học ko giỏi, hơi bị ngu O_O. Tình hình là có thể bị đá ra khỏi lớp hiện tại và chuyển sang lớp thường nếu điểm kiểm tra đợt hè ko khá lên nổi =)).

 

Mà nói chứ, bản thân ko ưa cái lớp đang học. Chỉ ở lại vì thực sự yêu quý vài người.

Học lớp hóa sinh, mà ghét hóa sinh lắm, thực sự rất ghét ^^

 

Ghét cái lớp mà hơn 90% học ko = chính thực lực

Ghét cái thể loại biết trước đề kt/đề thi và sau đó nhận danh hiệu học sinh giỏi =))

Ghét cái thể loại hám trai tầm xàm ba láp trong lớp

Ghét cái lớp mà ko có tí gì gọi là đòan kết

Ghét cái lớp chỉ biết to mồm la oai óai

Ghét cái thể loại rất rất chảnh trong lớp

Ghét cái lớp rất hời hợt.

Ghét cả cách dạy ko logic của giáo viên, giáo viên luôn mắng hs là ngu thì là giáo viên tốt sao? =))

 

Nhớ ngày liên hoan cuối năm vừa rồi, lớp của tớ áh…biết sao ko? Ngồi ăn đồ ăn và rồi chia nhau ra…đám thì nói chuyện riêng, người thì lấy máy ra nghe nhạc, đứa khác thì lấy truyện ra đọc…

 

Ở trên, em trưởng nhà tớ hô hào chơi trò chơi tập thể, tớ cũng bày cho em vài trò.

Nói 1 lần.

La lên lần 2.

Hô hào lần 3.

Chẳng ai hưởng ứng…

 

Lớp tớ đòan kết quá nhỉ. Phục thật đó.

 

Ngày cuối năm…như cái giè đâu ko ^^

Đã nản nay nản hơn.

 

Đã vậy, ta cũng thành người vô tâm như thế luôn cho rồi. Kỷ niệm cấp 3 là cái gì? Có gì đáng để màng chứ :). Chỉ mong sớm ra trường cho yên thân.

 

 

Chán lớp như vậy đó, mà lại ko muốn chuyển. Vì thế fải lấy điểm cao để mà còn ở lại. cái số mình ko có duyên với hóa sinh, học kiểu nào cũng đau đầu kiểu ấy.

 

Lại còn gặp giáo viên ko tài nào chịu nổi. OMG…Cứ nghĩ tới là nản.

Nhưng mà fải cố muh vượt qua thôi, xem như số mình xui.

 

Vì dù có thế nào đi nữa, cái mình đang học ở trường chẳng liên wan gì cái nghề sau này mình sẽ làm.

 

 

 

 

Ngày mai đi giao hàng với ku mạp nhoa. Lại sạc điện một bình bự ròai T_T

Sợ chai bình quá :(, ko biết có chai ko nhỉ.

Ta nóai, thôi kệ hy sinh vì bạn bè. Nó là bạn thân nhất mờ.

T5.t6 đi vũng tàu nèh, 3 đứa, ngủ đêm ở nhà nội mình. Hehe, nghĩ tới là khóai.

 

Oh summer vacation :x…(is going to) come to an end =)). 2/6 học hè rồi nha T_T

 

 

 

 



Saturday, May 10, 2008

Downtown.

 


Tôi ko buồn vì kết quả học tập của mình. Vì tôi đã làm hết sức, chỉ vậy thôi.
Tôi chỉ buồn vì kết quả đó làm mẹ tôi buồn thôi.

 

Tôi chỉ muốn nói, mai là Mother’s Day. Ko biết nên làm gì nhỉ.


Tháng 6, người ta lấy mặt bằng lại rồi.

Giờ chỉ biết cầu nguyện với Chúa. Có khi phép lạ sẽ xảy ra. Nếu được như vậy, mẹ sẽ hạnh phúc lắm.

Bỗng dưng tôi ghét tháng 6, cái tháng sẽ mang rắc rối tới cho mẹ.
Mà nghĩ lại, tháng 6 có sinh nhật mình mà…


In God We Trust.






Next 5 >>